Ba tiếng sau, tại Đại bản doanh Quân đội Đế Quốc, Rừng mưa Cocoabia.
John ngồi trên ghế Chỉ huy, trên mặt in hằn một dấu tay đỏ chót, đang phải "chịu trận" trước những lời hỏi han ân cần quá mức của đám cấp dưới.
Trong khi đó, Serbia – người đã cõng hắn suốt quãng đường đến điểm tập kết – lúc này đang vắt chéo chân, ung dung ngồi bên cạnh nhâm nhi tách trà đen. Tuy nhiên, nếu quan sát kỹ sẽ thấy ánh mắt cô hơi thất thần, dường như đang mải suy nghĩ điều gì đó.
Có vẻ như vừa nghĩ đến chuyện gì vui vẻ lắm, nên vẻ uy nghiêm lạnh lùng thường ngày của cô đã tan biến từ lúc nào không hay, khóe môi hiếm hoi cong lên một nụ cười.




